DiaOc24G.com - Một hiện tượng hoàn toàn mới xuất hiện là thị trường đất nền Hà Nội
đã “một mình một chợ” tăng trưởng, bất chấp thị trường bất động sản TP
HCM hầu như không nhúch nhích gì.
Trong các thời kỳ tăng trưởng mạnh vào các năm 1997, 2003, 2007, hai thị
trường bất động sản Hà Nội và TP HCM cùng song hành, thậm chí vai trò
đầu tàu nghiêng về TP HCM.
Phải chăng do những triển vọng về quy hoạch (di dời các trường đại học
ra ngoại thành), hay thuận lợi về giao thông đô thị (cầu, đường mới) mà
giá các dự án đất nền phía Tây và phía Đông Hà Nội tăng vọt? Nếu đúng
như thế, tại sao sau khi hoàn thành đại lộ Đông Tây và cầu Phú Mỹ ở TP
HCM, giá đất các khu vực liên quan đến hệ thống cầu đường này ở các quận
2, 9, 7 lại chỉ tăng nhẹ với mức thanh khoản thấp? Và tại sao trong đợt
tăng giá từ đầu năm 2010 đến nay, hầu như chỉ có phân khúc đất nền
chuyển động mạnh, trong khi các phân khúc chung cư và nhà gần như bất
động, thậm chí nhiều chung cư cao cấp còn bị giảm giá nhẹ, phải khuyến
mãi bằng nhiều cách mà vẫn khó bán?
Có khá nhiều câu hỏi “tại sao” đối với thị trường đất nền Hà Nội trong
thời gian qua. Nếu ứng dụng quy luật 4 năm để “hợp thức hóa” thời điểm
khởi sắc của thị trường bất động sản Hà Nội thì e là chưa hoàn toàn
thuyết phục, vì từ đầu năm 2008 (khi bất động sản trên toàn quốc bắt đầu
đóng băng dài hạn) cho đến đầu năm 2010, thời gian mới chỉ đúng 3 năm.
Như vậy, có khả năng Hà Nội chỉ là một tâm điểm tăng trưởng cục bộ (cũng
như chỉ tăng cục bộ phân khúc đất nền)?
Giả thuyết này có vẻ hợp lý nếu xem xét mối quan hệ hai thị trường bất
động sản Hà Nội - TP HCM, nhưng lại có vẻ không ổn nếu xem xét mối quan
hệ hai thị trường Hà Nội - Đà Nẵng. Khởi động chậm hơn Hà Nội khoảng 3
tháng, Đà Nẵng nhanh chóng bùng phát đợt sốt nóng đất nền với mức tăng
không thua kém gì Hà Nội. Một đặc điểm nữa cũng cần chú ý đến là lượng
đầu tư bất động sản của nhà đầu tư Hà Nội vào Đà Nẵng là đáng kể. Như
thế, cơn sốt đất nền từ Hà Nội đến Đà Nẵng đã mang tính hệ thống chứ
không phải chỉ là một điểm cục bộ. Và một khi sóng tăng giá, dù chỉ thể
hiện ở phân khúc đất nền, đã có hệ thống thì cũng có thể hệ thống ấy sẽ
được mở rộng…
Theo logic mở rộng hệ thống trên, sóng tăng giá sớm muộn cũng sẽ lan đến
TP HCM - khu vực có nguồn cung đất nền cao nhất nước và cũng có đến vài
chục phần trăm trong đó thuộc về nhà đầu tư phía Bắc. Và nếu TP HCM
được khởi động, làn sóng tăng giá sẽ có thể lan ra cả những khu vực lân
cận như Bình Dương, Đồng Nai, Long An, thậm chí đến cả các vùng duyên
hải như Bà Rịa- Vũng Tàu, Bình Thuận.
Các phân khúc bất động sản khác, kể cả căn hộ cao cấp, vì thế cũng không
đến nỗi quá èo uột. Có lẽ giả thuyết này khá dễ được chấp nhận trong xu
hướng hiện nay. Cũng bởi, nếu xét theo quy luật 4 năm thì tính đến nay
đất nền khu vực phía Nam đã “nằm” đủ thời gian cần thiết và cần phải
được “kích hoạt”.
Nhìn lại thời điểm cuối năm 2009, hầu hết dự báo về thị trường bất động sản Hà Nội trong năm 2010 đều không mấy lạc quan.
Trước đó, giới đầu tư địa ốc đã rất hy vọng rằng kịch bản thị trường
chứng khoán kích thích thị trường bất động sản như giai đoạn tháng
3/2007 đến đầu năm 2008 sẽ lặp lại. Tuy nhiên ngay cả khi thị trường
chứng khoán đã tạo cú tăng trưởng đột biến đến hơn 2 lần so với điểm đáy
và đạt đỉnh vào tháng 10/2009, đồ thị của thị trường bất động sản vẫn
là một đường đi ngang, thậm chí phân khúc đất nền ở nhiều khu vực còn
tiếp tục bị giảm giá. Như vậy, những hy vọng về dòng tiền từ chứng khoán
sẽ dịch chuyển mạnh sang địa ốc đã bị dập tắt.
Mặt khác, sau bài học sốt đất năm 2007, nguồn tín dụng cho việc kinh
doanh bất động sản đã bị co hẹp đáng kể, đồng thời với việc lãi suất
ngân hàng luôn đứng ở mức khá cao càng cản trở động cơ mua bán nhà đất.
Trong bối cảnh đó, có chăng đôi chút xáo động chỉ là phân khúc chung cư
và nhà giá trung bình, phù hợp với túi tiền của tầng lớp tiêu dùng trung
lưu.
Tuy nhiên từ tháng 3/2010, khi một số chuyên gia địa ốc bắt đầu hình
dung một năm mờ mịt đối với thị trường nhà đất, thị trường này “bỗng
dưng” chuyển động. Mới đầu chỉ là một số dự án đất nền ở phu vực phía
Tây Hà Nội. Nhưng chẳng bao lâu, làn sóng tăng giá đất nền lan sang khu
vực phía Đông với tỷ lệ tăng trên 50%.
Vào khoảng giữa năm 2010, đã tưởng sóng tăng giá đất nền kết thúc khi
thị trường rơi vào cảnh đóng băng và chợ chiều. Nhưng những tháng cuối
năm 2010, lại một lần nữa thị trường đất nền bật dậy. Tổng kết năm 2010,
người ta phải giật mình: tuy không ồn ào như năm 2007, nhưng mức tăng
của đất nền năm 2010 cũng không đến nỗi “tệ”: 2,5-3 lần. Đó quả là một
mức lợi nhuận khổng lồ của nhà đầu tư nếu so sánh với các kênh khác như
chứng khoán, ngoại tệ và cả với vàng là kênh biến động tương đối lớn
trong năm 2010…
Còn cho đến tháng 3/2011, sóng tăng mới thật sự bước vào phân đoạn hoàng
kim nhất của nó khi đất ở hầu hết các huyện ngoại thành Hà Nội như Sóc
Sơn, Mê Linh đều tăng giá chóng mặt. Cũng nên để tâm đến một hiện tượng
xã hội được lặp đi lặp lại qua nhiều thời kỳ sốt đất là đã có một số
giáo viên đang tạm “chuyển ngành” sang công việc môi giới bất động sản.
Tất cả những diễn biến trên thị trường bất động sản Hà Nội từ đầu năm
2010 đến nay đã làm rất nhiều người ngạc nhiên, nhất là cái bối cảnh của
diễn biến đó không hoàn toàn thuận lợi như sự mô tả vào lúc thị trường
trở nên sôi động. Không những không nhận được dòng vốn mạnh từ chứng
khoán đổ vào, địa ốc còn bị bất lợi từ chính sách duy trì lãi suất cao
của ngân hàng, đồng thời bị thị trường vàng cạnh tranh gay gắt.
Trên bình diện quốc tế, thị trường bất động sản Mỹ và một số quốc gia
châu Âu chỉ mới nhấp nhá phục hồi trong 3 quý đầu năm 2010, nhưng sau đó
lại từ từ tuột dốc và cho đến tháng 3/2011, thị trường bất động sản Mỹ
chỉ còn trên đáy khủng hoảng vài phần trăm - một dấu hiệu đủ để tạm kết
luận rằng thị trường quốc gia này đang tiến rất gần tới giai đoạn tái
suy thoái.
Vậy có thể lý giải cho sự thăng hoa bất thường của như thế nào?
So với năm 2007, việc giới đầu cơ chọn đất nền là phân khúc duy nhất để
“đánh lên” trong hai năm 2010-2011 cho thấy giới này bị “kẹp hàng” (một
thuật ngữ có tính dân gian rất phổ biến trong giới đầu tư chứng khoán)
rất lớn trong thị trường bất động sản.
Nếu như trong những năm tới, tình hình kinh tế ổn định và lạm phát không
ngoài tầm kiểm soát thì lượng đất nền vừa được “giải phóng” sẽ được thu
mua lại sau khi mặt bằng giá của nó đã giảm lại. Ngược lại, nếu kinh tế
gặp nhiều bất ổn thì rất nhiều khả năng phân khúc đất nền, vốn ít giá
trị sử dụng so với phân khúc căn hộ, sẽ rơi vào cảnh đóng băng giao dịch
như đã từng xảy ra trong giai đoạn cuối năm 2003 - giữa 2005, hoặc
trong suốt năm 2008. Khi đó, những nhà đầu cơ nào còn bị “kẹp hàng” sẽ
khó tìm được lối thoát cho mình.
DiaOc24G.com - Theo VnExpress