DiaOc24G.com - "Vụ Tiên Lãng cho thấy người nông dân đầu tư rất nhiều công sức, tiền
của vào đất để tạo lợi nhuận, khi bị thu lại thì họ không còn cửa sống
và liều lĩnh phản kháng", ông Đặng Hùng Võ trao đổi với VnExpress.
*
Sau vụ Tiên Lãng, nhiều người đã nhìn ra sự bất cập về thời hạn
giao đất trong Luật Đất đai. Ông nhìn nhận như thế nào về vấn đề này?
- Bất cập lớn nhất của Luật Đất đai đúng là nằm ở thời hạn sử dụng đất.
Luật Đất đai 1993 đưa ra chế định về thời hạn cho đất trồng cây hàng
năm, đất nuôi trồng thủy sản là 20 năm, đất trồng cây lâu năm và rừng
sản xuất là 50 năm. Như vậy cứ hết hạn thì xã hội nông thôn sẽ náo loạn
vì chuyện phải xin được giấy chứng nhận sử dụng đất hiệu quả để được
tiếp tục sử dụng đất. Điều đó dẫn tới nguy cơ về tham nhũng, nguy cơ về
lộn xộn, khó khăn cho người nông dân.
Đấy là phức tạp mà khi xây dựng Luật Đất đai 2003 đã nhìn ra, nhưng lúc
đó ý tưởng giải quyết khi hết thời hạn giao đất là khác nhau. Một luồng ý
tưởng cho rằng hết thời hạn phải chia lại vì mặt bằng lao động đầu và
cuối thời hạn khác nhau, lực lượng lao động khác nhau (có người chết đi,
người sinh ra, người chuyển đi nơi khác…).
Luồng ý kiến thứ hai, hết thời hạn đương nhiên tiếp tục kéo dài, thậm
chí kéo tới vô hạn. Tất nhiên tiếp tục kéo dài thì chuyện đặt thời hạn
là vô nghĩa. Kéo dài thời hạn cũng chỉ là "hoãn binh chi kế". Hai luồng ý
kiến này ngẫu nhiên tỷ lệ rất ngang nhau, chính vì vậy không quyết định
được hết thời hạn thì sẽ làm gì khi xây dựng Luật Đất đai 2003.
Gần 10 năm qua, người nông dân rất lo lắng. Đáng nhẽ chúng ta phải đi
đến cùng của sự việc và phải có phán quyết gì đấy về xử lý thời hạn
trong luật 2003.
*
Là người ủng hộ phương án xóa thời hạn, ông nghĩ như thế nào về
việc cần sớm điều chỉnh thời hạn giao đất trong Luật Đất đai để tránh
lặp lại vụ việc đáng tiếc?
- Nhiều người đưa ra ý kiến thảo luận nhưng thực tế họ không sống ở nông
thôn, không hiểu người nông dân và không hiểu nông dân đang cần gì. Sự
thực nông dân cần đất, cần sự ổn định dài hạn. Người ta sẽ bỏ tiền đầu
tư, vay tiền đầu tư thậm chí tìm mọi cách để đầu tư làm sao để có năng
suất và sản lượng cao. Đấy là suy nghĩ của người nông dân ham làm nông
nghiệp.
Nếu chúng ta chỉ đứng trên phương diện thảo luận vĩ mô về sự công bằng
thì sẽ không thấy được điều đó. Từ vụ Tiên Lãng, chúng ta thấy rằng một
người nông dân đầu tư rất nhiều công sức, tiền của vào đất để tạo lợi
nhuận mà thu lại thì họ làm gì còn cửa để sống. Khi không còn cửa để
sống thì họ phải liều lĩnh trong hành vi phản kháng. Đấy là cảnh mà
chính quyền đã dồn người nông dân vào cùng quẫn. Nếu không xử lý tốt thì
tôi tin là còn nhiều vụ Tiên Lãng sẽ xảy ra. Lúc này, vụ Tiên Lãng là
hồi chuông cảnh tỉnh cho những người còn lơ mơ trong tư duy về mục tiêu
xây dựng pháp luật đất đai, chưa hiểu rõ nông dân đang cần gì. Khẩu hiệu
"người cày có ruộng" của Đảng ta từ năm 1930 vẫn đang rất thời sự trên
các cánh đồng nước ta.
*
Như ông nói, phương án chia lại đất đảm bảo sự công bằng về sử dụng đất nông nghiệp, tại sao không được thống nhất?
- Phương án này có thể đảm bảo được sự công bằng về sử dụng đất nông
nghiệp, đảm bảo được quỹ đất nông nghiệp cứ một thời gian ngắn thì dàn
đều. Tuy nhiên, cách làm như vậy có rất nhiều cái hại. Thứ nhất là liên
tục cứ 20 năm, 50 năm lại làm cải cách ruộng đất một lần. Cái đó gây náo
loạn nông thôn nhiều hơn là việc lấy giấy xác nhận sử dụng đất có hiệu
quả. Chia lại thì có hệ quả là tham nhũng còn nhiều hơn việc xin giấy
xác nhận sử dụng đất có hiệu quả vì có đất tốt, đất xấu, đất gần thủy
lợi, xa thủy lợi…
Cái hại thứ hai là không khuyến khích được đầu tư. Ai cũng nhăm nhăm nếu
mình có được đất thì cũng chỉ có được 20 năm, 50 năm. Trong thời hạn,
người ta sẽ cố gắng vét cạn, vắt kiệt sức của đất, mặc kệ người dùng
tiếp theo tính thế nào thì tính. Như vậy, năng suất và sản lượng không
bao giờ nâng cao được, động lực sử dụng đất nông nghiệp cạn dần còn đất
đai không có đầu tư và bồi bổ nên chẳng mấy chốc mà thành xơ xác.
Đối với phương án thứ hai, gia hạn tự động, ai có thế nào thì hết thời
hạn cứ tự động chuyển sang thời hạn tiếp theo. Phương án này tương đương
xóa thời hạn. Còn nếu làm theo cách tiếp tục tăng thời hạn dài hơn,
chưa cần tính đến hết thời hạn làm gì thì đó là một giải pháp "cải
lương". Cuối cùng thì chúng ta vẫn phải trả lời câu hỏi "hết thời hạn
chúng ta làm gì?"
Tôi cho rằng phương án đúng hơn cả là hãy xóa bỏ thời hạn. Xóa thời hạn
thì được cái lợi cơ bản là người nông dân có tâm lý ổn định, dám đầu tư
dài hạn, đầu tư lớn. Người nông dân dám đầu tư để nâng thật cao năng
suất, sản lượng nhằm làm giàu trên đất đai. Chắc chắn đây là cách thức
để ta tạo được động lực mới trong nông nghiệp, nông thôn và cho nông
dân.
*
Nhưng nếu thực thi phương án xóa thời hạn, chúng ta sẽ phải đối mặt với nạn đầu cơ đất, phân hóa giàu nghèo... Ông nghĩ sao?
- Tất nhiên, nhiều ý kiến đặt ra là những tiêu cực kèm theo có thể có.
Ví dụ, nếu bỏ thời hạn thì tạo điều kiện cho đầu cơ đất đai, sẽ hình
thành lớp “địa chủ” mới, sẽ cũng làm những việc trước đây giai cấp địa
chủ trong các chế độ phong kiến đã từng làm. Hoặc có thể tạo ra những
người có đất nhưng không đưa vào sử dụng mà mang tính chất đầu cơ sinh
lợi, chờ giá đất lên… Có thể xảy ra tình trạng phân hóa giàu nghèo ngay
trong khu vực nông thôn.
Nhưng phải nhìn nhận là nhược điểm ấy có thể dùng thời hạn để khống chế
được không? Khi người giàu có tiền để "đút lót" lấy được giấy xác nhận
về sử dụng đất có hiệu quả thì họ cũng vượt qua được thời hạn để tiếp
tục sử dụng. Vì vậy, với việc đưa ra thời hạn chưa chắc chúng ta quản lý
được việc không hình thành lớp “địa chủ mới”. Chúng ta nên dùng các chế
tài khác tốt hơn như đánh thuế cao người không trực tiếp sản xuất mà có
nhiều đất, đánh thuế cao vào người có đất nhưng không sử dụng, thậm chí
có thể "sung công" đất đối với người có hành vi phát canh thu tô...
*
Nếu đất đã giao ổn định lâu dài thì những người sinh sau đẻ muộn lấy đâu ra đất để sản xuất?
- Tôi có thể giải thích ngay, hiện 70% dân số chúng ta sống dựa vào nông
nghiệp. Thế nhưng khi ta trở thành nước công nghiệp thì nhiều nhất chỉ
còn 50% ở nông thôn. Khi là nước công nghiệp phát triển thì dân số ở
nông thôn chỉ còn 10% là cùng. Vậy thì chúng ta đừng bắt con em nông dân
phải là nông dân tiếp. Chúng ta hãy nghĩ đến việc đào tạo con em nông
dân không làm nông dân nữa mà chuyển sang làm ở lĩnh vực công nghiệp,
dịch vụ.
Bây giờ chúng ta đang ép dân số ở khu vực nông thôn từ 70% xuống còn 30%
trong những năm 2020-2030 theo lộ trình đô thị hóa. Tất nhiên, một số
con em nông dân làm nông nghiệp giỏi thì phải khuyến khích tiếp tục làm
nông nghiệp...

Ông Đặng Hùng Võ: "Nếu không xử lý tốt thì tôi tin là còn nhiều vụ Tiên Lãng sẽ xảy ra". Ảnh: Nguyễn Hưng. |
*
Hình thức giao đất lâu dài cho nông dân có thể mâu thuẫn với quy định “đất đai là sở hữu toàn dân”. Ông nghĩ sao về điều này?
- Chúng ta đã thực hiện những bước đổi mới rất mạnh dạn, đó là việc giao
đất của hợp tác xã cho hộ nông dân. Chính sách này đã không chỉ giúp
đất nước thoát khỏi cảnh thiếu ăn mà còn đưa nước ta lên hàng đầu thế
giới trong xuất khẩu gạo. Thực chất, chính sách này không đúng với mô
hình kinh tế xã hội chủ nghĩa. Nhưng chúng ta đã dám quyết định thì tại
sao lại không dám đổi mới những cái tiếp theo? Sự thực chúng ta đã phát
triển và vượt lên được khi chúng ta giao đất của hợp tác xã cho hộ gia
đình, cá nhân. Đấy là quyết định mà ai cũng thấy đúng.
Khi kỷ niệm ngày sinh của đồng chí Võ Chí Công, chúng ta thường nhắc đến
đây là công rất lớn của đồng chí. Chúng ta thấy lý luận chúng ta đúng
vì hình thức hợp tác xã không phù hợp với tính chất và trình độ của lực
lượng sản xuất hiện tại. Cũng như bây giờ tính chất và trình độ của lực
lượng sản xuất hiện nay đang cần được giao đất lâu dài mới tạo được động
lực tiếp theo cho nông nghiệp. Điều đó là đúng chứ không có gì khác với
giao đất cho hộ gia đình trước đây.
Còn chuyện đất đai sở hữu toàn dân và giao đất là hai chuyện có thể coi
là độc lập theo một nghĩa nhất định. Một mặt chúng ta nói “đất đai là sở
hữu toàn dân” mà chúng ta vẫn cho người sử dụng đất ở thời hạn vĩnh
viễn, vẫn cho người sử dụng đất được thực hiện là 7 quyền. Chỉ riêng
chuyện ấy đã là trái ngược với sở hữu toàn dân rồi. Chúng ta thấy sở hữu
toàn dân thuộc phạm trù hình thức, còn việc giao đất lâu dài, giao
quyền cho người sử dụng đất thuộc phạm trù nội dung. Đất ở bây giờ chúng
ta giao lâu dài, vậy tại sao lại khó khăn khi hạn chế thời hạn đối với
đất nông nghiệp?
*
Với điều kiện hiện tại của Việt Nam, để chuyển sang phương án giao đất lâu dài, cần làm gì để tránh các bất cập?
- Tôi cho rằng chúng ta đưa ra song hành chính sách giao lâu dài với rà
soát lại mặt bằng sử dụng đất ở nông thôn hiện nay. Ai là người có đất
mà không sử dụng, chúng ta có thể đưa ra cơ chế như chuyển nhượng bắt
buộc cho những người trực tiếp sản xuất có nhu cầu mở rộng đất sản xuất,
chuyển nhượng có thể thông qua đấu giá. Tất nhiên, đã quyết định sử
dụng đất nông nghiệp không thời hạn thì không còn chế độ Nhà nước giao
đất không thu tiền nữa.
Cơ chế chuyển nhượng bắt buộc là bảo đảm tính mềm dẻo. Theo Luật Đất đai
hiện hành thì chúng ta phải thu hồi đất không sử dụng. Còn những người
đang sử dụng đất nông nghiệp không do được Nhà nước giao hoặc được Nhà
nước công nhận thì cũng chỉ được sử dụng theo đúng thời hạn của các văn
bản gốc.
*
Với quá trình như vậy, trong bao nhiêu năm có thể hoàn tất để xã hội nông thôn ổn định sản xuất?
- Tôi cho rằng nếu tích cực quản lý xã hội nông thôn thì chỉ trong vòng 5
năm chúng ta có thể giải quyết được 80% những bất cập trong quá trình
chuyển đổi. Trong 10 năm chắc chắn chúng ta giải quyết được hoàn toàn.
Tôi tin là như vậy, nhưng tất nhiên với điều kiện là các chính sách phải
được thực hiện triệt để, địa phương không được làm "méo mó" các chính
sách đã đưa ra trong luật.
DiaOc24G.com - Theo VnExpress